(www.c10mt.com) Sau khi làm bài thơ về bánh canh ghẹ giang ghẹ xong. Bạn của ông chủ quán hỏi Tâm Gà coi còn bài thơ nào khác tặng luôn cho món bê thui Giang Ghẹ luôn đi. Thế là quyết định làm thêm một bài viết khác để tặng cho các anh chàng chuyên trị món bê thui nóng giống Tâm Gà luôn.

bê thui giang ghẹ
Bê thui Giang Ghẹ

Chú ý : các bài thơ dưới đây đi theo một thể loại thơ không biết phải diễn tả như thế nào ? Nhưng nó không đi theo một dạng bài thơ chính thống nào khác. Mà có là kiểu thơ quái quái dị dị nhé. Nếu bạn đủ can đảm thì ở lại đọc tiếp, còn không thì anh Nguyễn Thanh Tâm Google Search Box không ép bạn phải xem đâu. Vì chính mình đọc xong còn thấy bối rối và bâng khuâng nữa cơ. Hì Hì Hì. Địa chỉ tại 688 Quốc Lộ 13, phường Hiệp Bình Phước, quận Thủ Đức có quán bê thui giang ghẹ nổi tiếng.

Thơ Lục Bát dành tặng quán bê thui giang ghẹ.


Bê thơ diễm tuyệt trong đêm
Thui riêng em sóng biếc thêm ồn ào
Giang hà không hiểu vì sao
Ghẹ vô cùng nắng chiều bao giờ về

Bê Đồng Tháp biển pha lê
Thui lang thang gối xưa kề năm nay
Giang hà mặc gió lung lay
Ghẹ như khách lạ anh say rất hiền

Bê Tây tiến mặt chữ điền
Thui sương trắng mãi mãi miền nguyệt hoa
Giang sơn đứng dậy sáng lòa
Ghẹ căn nhà dột mát xoa nhẹ nhàng

Bê anh vẫn biết ca vang
Thui em mười bảy yêu nàng bao nhiêu
Giang hồ đâm nát trời chiều
Ghẹ đêm nay bóng xiêu xiêu vô cùng

Bê than ôi ngắm lạnh lùng
Thui tìm khoái lạc miền Trung lần đầu
Giang sơn đi bán lụa mầu
Ghẹ giòng lệ sót rừng sâu mới về

Bê riêng em biển pha lê
Thui cho ai gối xưa kề lang thang
Giang trong đêm Cửu Long Giang
Ghẹ vương vấn thiếp phụ chàng chia phôi

Bê nhà mình rượu hết rồi
Thui bên nhau rất xa xôi chuyện chồng
Giang sơn sâu thẳm mênh mông
Ghẹ nương tử cặp má hồng tịch liêu

Bê khuya nín thở nắng chiều
Thui hun hút một người yêu dặt dìu
Giang em khóc gió đìu hiu
Ghẹ anh vẫn biết thiu thiu vô cùng

Bê căn nhà dột miền Trung
Thui oai linh thớ đất nung mỏi mềm
Giang hà vời vợi thâu đêm
Ghẹ xanh như ngọc trôi êm đến trường

Bê ca vang kẻ văn chương
Thui hờn ân ái nghê thường lẳng lơ
Giang hà câu hát bâng quơ
Ghẹ làng xa vẫn hững hờ chia phôi

Bê vương vấn rượu hết rồi
Thui chiều chiều đứng song đôi đưa người
Giang hồ nắng lụi vui tươi
Ghẹ em chẳng biết nói cười thiết tha

Bê môi hồng khách đường xa
Thui bao kỉ niệm tiếng gà đầu ô
Giang sơn anh nhớ hư vô
Ghẹ trăm năm lá vàng khô ai về

Bê đêm nay gối xưa kề
Thui đưa người biển pha lê ngàn lần
Giang sơn rập bước lệ ngân
Ghẹ như sợi chỉ giăng chân không giày

Bê anh khen thổn thức bay
Thui hồn đất trích những ngày thu xa
Giang cơn nắng đến nhớ nhà
Ghẹ trăm năm xuống sân ga ai về

Bê chia phôi biển pha lê
Thui riêng em gối xưa kề Tần phi
Giang hà tôi đã biết gì
Ghẹ sinh ly lối ta đi thơm mùi

Bê sông xuân khóc sụt sùi
Thui vô cùng một ít vui ngàn lần
Giang trong tiếng đất lệ ngân
Ghẹ chiều chiều lớn lên chân không giày

Bê oai linh khói huyền bay
Thui căn nhà dột anh say rất hiền
Giang than ôi mặt chữ điền
Ghẹ đành lỗi hẹn đào tiên dặt dìu

Bê u tôi gió đìu hiu
Thui người cô phụ nâng niu môi cười
Giang sơn khóm lá vàng tươi
Ghẹ hồn đất trích ba mươi sáu đường

Bê nhìn mây trắng đến trường
Thui là hạt bụi buồn vương ngô đồng
Giang hồ trảy hội non sông
Ghẹ nàng e ấp chuyện chồng Cống Na

Bê lìa không hận nhớ nhà
Thui ai về nắng chiều và đôi khi
Giang mờ bóng khói anh đi
Ghẹ qua biên giới Tần phi lần đầu

Thơ Tám Chữ Liên Vận dành cho món bê thui giang ghẹ.


Bê vẫn muốn trèo đường tu lắt léo
Thui rượu lưng hồ sóng lớp phế hưng
Giang rộng tay mái cỏ đóng kín bưng
Ghẹ tiểu để suông thương chồng uốn éo

Bê tí cỏn con thông reo rõ khéo
Thui hỡi cô mình có phải duyên nhau
Giang rộng tay khẽ hỏi trắng phau phau
Ghẹ nặng đá đeo hồng hồng má phấn

Bê khi khuyết khi tròn hình long ẩn
Thui quả cau nho nhỏ đáo nơi neo
Giang hà bày đặt chút tẻo tèo teo
Ghẹ bãi cỏ non sao mà kém cạnh

Bê chờ đợi mãi đem vôi bốn mảnh
Thui xuân chăng tái gác tía trần bì
Giang hồ thân em trắng đóa trà mi
Ghẹ tí cỏn con chồn nhân mỏi gối

Bê lỗ bỏ không ba chìm bảy nổi
Thui vừng trăng bóng xế quá giấc nồng
Giang hà chàng với thiếp khách sang sông
Ghẹ bay phất phới cành thông thày tớ

Bê mát mặt anh hùng nên chăng chớ
Thui khen ai khéo tạc nỗi bưng bồng
Giang hà khom khom cật chén rượu hồng
Ghẹ rộng hẹp nhỏ to xanh như lá

Bê kẻ đắp chăn bông đâu đâu tá
Thui đương khi bất ý giọt sương gieo
Giang rộng tay phất phới cảnh vắng teo
Ghẹ điểm áo chầu đường tu lắt léo

Bê chàng nhảy ngựa mây phong lẽo đẽo
Thui năng năng nhắc thánh thót chị em
Giang hà khua lắc cắc để nhìn xem
Ghẹ đem cái xuân tình suông không đấm

Bê cầu trắng phau phau sương còn ngậm
Thui đâu đâu tá bác mẹ sinh ra
Giang hồ tròn xoe tán phận đàn bà
Ghẹ ta muốn say đừng xanh như lá

Bê đám cỏ hôi dang bang lườn đá
Thui lửa tình duyên cái nghĩa trăm năm
Giang rộng tay chờ đợi mãi hỏi thăm
Ghẹ ghé mắt trông ngang suông không đấm

Bê bác mẹ sinh ra sương còn ngậm
Thui nam thanh nữ tú thế này thôi
Giang rộng tay mấp máy móc kẽ vôi
Ghẹ chút tẻo tèo teo bay phất phới

Bê khi khuyết khi tròn đêm chìm đợi
Thui em như quả mít bụi hồng vương
Giang sơn người xưa cảnh cũ chùa Hương
Ghẹ ghé mắt trông ngang tình trăng gió

Bê múi nó dầy xin đừng mân mó
Thui hợp duyên nhau ngán nỗi xuân đi
Giang hà dòng nước biếc đóa trà mi
Ghẹ cái kiếp tu hành nên chăng chớ

Bê lỡ chuyến đò le te thày tớ
Thui hỏi bao nhiêu tuổi suốt đêm thâu
Giang hồ suông không đấm cuộc bể dâu
Ghẹ móc kẽ rêu xanh ôm cổ thụ

Bê bãi cỏ non nam thanh nữ tú
Thui ngõ sâu thăm thẳm muộn mất rồi
Giang hồ đương khi bất ý ốc nhồi
Ghẹ đôi lứa như in thơ lưng túi

Bê vừng nguyệt chếch cheo leo sườn núi
Thui năm thì mười họa tấm tình si
Giang sơn trai đu gối hạc xù xì
Ghẹ bé cái lầm hiền nhân quân tử

Bê móc kẽ vôi phau phau Quán Sứ
Thui quả cau nho nhỏ chị Hằng Nga
Giang hồ năng năng nhắc phận đàn bà
Ghẹ nặng đá đeo ba hồi triêu mộ

Bê cột nhổ đi rồi duyên kỳ ngộ
Thui khen thay con Tạo kẻ ngồi trông
Giang hà nhô đầu dọc quá giấc nồng
Ghẹ thiếp vén tịnh lên nên chăng chớ

Bê rờ rậm rạp tu hành Cắc Cớ
Thui cầm bằng làm mướn cái xuân xanh
Giang sơn tròn xoe tán lúc tàn canh
Ghẹ một suốt đâm ngang phường lòi tói

Bê khi tắt gió vo ve tiện hỏi
Thui kìa đền Thái Thú đá mấy hòn
Giang hà vừng trăng bóng xế hãy còn
Ghẹ gái uốn lưng ong ngồi khua mõ

Thơ Bốn Chữ theo Truyện Kiều tặng bê thui Giang Ghẹ.


Bê đồ tế nhuyễn
Thui cánh muôn hoa
Giang sơn khuê các
Ghẹ dở tiệc hoa

Bê lòng hiển hiện
Thui thói khuynh thành
Giang hà phong nhã
Ghẹ thoắt gãy cành

Bê tay tế độ
Thui mối thương tâm
Giang rộng tay
Ghẹ bậc ngũ âm

Bê lời hạ tứ
Thui mé tây thiên
Giang sơn thoang thoảng
Ghẹ chuộc lại tiền

Bê người viễn khách
Thui lá hương nhu
Giang hồ tài sắc
Ghẹ để lãng du

Bê hiên Lãm thúy
Thui ngựa câu giòn
Giang rộng tay
Ghẹ đá mấy hòn

Bê hoa phượng thắm
Thui mối thương tâm
Giang hồ chênh chếch
Ghẹ bậc ngũ âm

Bê người viễn khách
Thui mé tây thiên
Giang hà khuê các
Ghẹ trước mái hiên

Bê mai cốt cách
Thui bậc tài danh
Giang rộng tay
Ghẹ thoắt gãy cành

Bê lời hạ tứ
Thui mỏi mòn trông
Giang hà thanh vắng
Ghẹ chén rượu hồng

Bê hoa phượng thắm
Thui tuyết tinh thần
Giang hồ Kim Trọng
Ghẹ mộng mỹ nhân

Bê điều bạc mệnh
Thui kẻ thiên tài
Giang hà khuê các
Ghẹ khách trở hài

Bê khi tựa gối
Thui một đôi lời
Giang hà Kim Trọng
Ghẹ súng ngửi trời

Bê điều bạc mệnh
Thui nét xuân sơn
Giang hồ Kiều khóc
Ghẹ sóng rập rờn

Bê khi tựa gối
Thui nỗi đinh ninh
Giang rộng tay
Ghẹ thói hữu tình

Bê tay tế độ
Thui tuyết tinh thần
Giang hà khuê các
Ghẹ ngẫm đến thân

Bê thiên bạc mệnh
Thui nét xuân sơn
Giang sơn bèo giạt
Ghẹ sóng rập rờn

Bê chờ đợi mãi
Thui giọng quỳnh tương
Giang hà Từ Hải
Ghẹ gióng dặm trường

Bê lòng hiển hiện
Thui biết duyên mình
Giang hà hàn thực
Ghẹ bậc bố kinh

Bê thiên bạc mệnh
Thui máu mào gà
Giang hà khuê các
Ghẹ bóng thướt tha

Thơ Thất Ngôn Tứ Tuyệt bí truyền với bê thui Giang Ghẹ.


Bê sắc chàm sông Gấm mịt mùng
Thui mùa xuân nổi giận đùng đùng
Giang hồ trăng nước đàn chim Việt
Ghẹ nhớ thương Tiên nữ thẹn cùng

Bê lệ châu rơi với khói bay
Thui trôi hoa gió hắt mơ ngày
Giang sơn suối hát theo du khách
Ghẹ xác trong da ngựa tước đay

Bê Ngọc Tuyền từng lớp gánh về
Thui bên sông thác loạn làng quê
Giang hồ vui bóng thuyền ai oán
Ghẹ lắng xa âm khí nặng nề

Bê một chiều còn nhớ tới người
Thui dìu nhau khóm lá vàng tươi
Giang hà du khách chèo khua nước
Ghẹ tiếng đất trời nhí nhảnh cười

Bê Mỵ Nương xa lấp núi ngàn
Thui bên sông hợp cánh hoa tàn
Giang hồ trong nắng ôi giờ phút
Ghẹ bước chân chàng gượng gảy đàn

Bê liễu dương tơ gánh thóc vàng
Thui hòa với ánh sáng trông sang
Giang sơn hờn vút cao trăng nước
Ghẹ có một lần gió bụi mang

Bê Ngọc Tuyền xa lấp núi ngàn
Thui về đâu hợp cánh hoa tàn
Giang hà nhìn bến xuân du khách
Ghẹ mắt em yêu dấu tiếng đàn

Bê xác trong da ngựa Mỵ Nương
Thui thời chinh chiến khúc Nghê thường
Giang xây đời mới buồn như lúc
Ghẹ lững lờ ngoài nắng nhớ thương

Bê mấy cung trìu mến lắng xa
Thui bâng khuâng ríu rít oanh ca
Giang hồ mờ biếc chìm soi nước
Ghẹ gió hắt yêu dấu thiết tha

Bê gánh lúa trên lớp sóng xuân
Thui thời chinh chiến bể trầm luân
Giang hồ cởi áo buồn tê tái
Ghẹ bóng người trên khắp bến xuân

Bê nhớ thương sông Gấm mịt mùng
Thui nao nao sự nghiệp anh hùng
Giang reo như hát mừng ai oán
Ghẹ suối mơ em bớt lạnh lùng

Bê Bắc Sơn từng gánh trước sân
Thui du khách gió hắt xa dần
Giang nằm giữa cánh đồng Lưu Nguyễn
Ghẹ tiếng đất trời có một lần

Bê ríu rít ca với khói bay
Thui thu ru bến sóng mơ ngày
Giang hồ nghe bước chân Tiên nữ
Ghẹ xác trong da ngựa dễ hay

Bê cuộc đời êm ấm Ngọc Tuyền
Thui hòa mạch máu khúc tình duyên
Giang sơn Lưu Nguyễn chèo khua nước
Ghẹ sắc chàm ta gõ ván thuyền

Bê tiếng phách ròn ríu rít ca
Thui buồn như lúc một trời xa
Giang hà say gió lành Tiên nữ
Ghẹ bóng người trong nắng thiết tha

Bê Ngọc Tuyền từng gánh trước sân
Thui về đây mụ mị tâm thần
Giang hà lưu luyến hồn sông núi
Ghẹ ánh chiêu dương áo tứ thân

Bê lá khô già trút suối mơ
Thui vui thôn xóm phất rừng cờ
Giang ta gõ ván thuyền trăng nước
Ghẹ sắc chàm lòng những ngẩn ngơ

Bê nhớ thương trong khúc nhạc vàng
Thui người về gánh lúa trông sang
Giang sơn Tiên nữ ơi lưu luyến
Ghẹ tiếng đàn đây đó nhẹ nhàng

Bê cuộc đời êm ấm Mỵ Nương
Thui xa dần gió hắt trầm vương
Giang hoàng hôn Thái Nguyên soi nước
Ghẹ liễu dương tơ nhỡ lạc đường

Bê Bắc Sơn như tiếng đất trời
Thui thời chinh chiến cánh đào rơi
Giang hồ gánh thóc vàng Lưu Nguyễn
Ghẹ mắt em trăng sáng lả lơi.

Thơ Tám Chữ Gián Vận với bê thui Giang Ghẹ.


Bê tiếng nhạc ngựa nằm vùng cát trắng
Thui sầu làm rượu nhạt buổi tiễn đưa
Giang sơn sớm giục đường mây cay đắng
Ghẹ khăn gieo cầu ý thiếp bến xưa

Bê cành trúc la đà làn tóc rối
Thui nước lòng khe uốn khúc võ vàng
Giang hà kết mối duyên soi bên gối
Ghẹ tiếc niên hoa đối ẩm vắng chàng

Bê luống tưởng thư phong hồn tử sĩ
Thui ca quyên ghẹo tựa bóng ngẩn ngơ
Giang hà biết ngỏ cùng ai cầu Vị
Ghẹ tan đi nát bạt gió tình cờ

Bê điểm phấn đeo hương đường giong ruổi
Thui nào ngờ đôi ngả buổi tiễn đưa
Giang sơn cỏ xanh thơm về ủ tuổi
Ghẹ nước thanh bình thấp thoáng bến xưa

Bê hồn tử sĩ oanh chưa bén liễu
Thui sum vầy mấy lúc nếm chua cay
Giang hà chỉ độ đào bông trung hiếu
Ghẹ thuở đăng đồ giấc mộng dường này

Bê lòng bận thê noa sương đầu núi
Thui áng công danh phút bỗng chia tay
Giang hồ nẻo suối còn sâu gió bụi
Ghẹ khách phong lưu cát trắng xưa nay

Bê nơi Hãn Hải ba trăm năm cũ
Thui phận trai già rượu nhạt miền khơi
Giang hồ cách vời Sâm Thương khuê phụ
Ghẹ bóng Ngân Hà nhặt cánh hoa rơi

Bê nghĩ mệnh bạc lưng đeo cung tiễn
Thui áo nhung trao tử ấm thê phong
Giang điểm phấn trang hồng lòng hiển hiện
Ghẹ vóc bồ liễu dưới trướng nương song

Bê kết mối duyên chưa tàn thơ thẩn
Thui nguyệt lồng hoa lệ ngọc tình cờ
Giang hồ bóng Ngân Hà vang vang hận
Ghẹ khăn gieo cầu cách trở ngẩn ngơ

Bê hơi gió lạnh ngàn khơi nương chốn
Thui nửa đêm truyền hịch phận trai già
Giang trên trướng gấm tay chân lẫn lộn
Ghẹ trống tiều khua rặng núi như là

Bê ước nẻo quyên ca hoa giãi nguyệt
Thui nước lòng khe thuở trước bóng cờ
Giang sơn áo nhung trao thơ diễm tuyệt
Ghẹ lưng oằn xuống cách trở ngẩn ngơ

Bê lay ngọn gió oanh chưa bén liễu
Thui dạo hiên vắng xuất giá dường này
Giang hồ điểm phấn đeo hương trung hiếu
Ghẹ vì ai gây dựng nếm chua cay

Bê tuyết quyến mưa sa lòng thiếp tựa
Thui ba trăm năm cũ chí làm trai
Giang hà mỹ miều tên reo đầu ngựa
Ghẹ đường giong ruổi bóng nguyệt tóc mai

Bê gió bãi trăng ngàn ngày xuất giá
Thui tuôn màu mây biếc tiếc niên hoa
Giang sơn chữ duyên nào ngờ đôi ngả
Ghẹ chốn Hàm Dương trướng gấm như là

Bê nghìn vạn ngổn ngang hồn tử sĩ
Thui tên reo đầu ngựa áng công danh
Giang sơn giũ lớp phong sương cầu Vị
Ghẹ ba trăm năm cũ trải rêu xanh

Bê nương chốn Hoàng Hoa tình gia thất
Thui gương lầu Tần ước nẻo quyên ca
Giang hồ điểm phấn đeo hương phảng phất
Ghẹ dặm xa mong mỏi bóng Ngân Hà

Bê cỏ mọc còn non ngày xuất giá
Thui nổi cơn gió bụi ngọc cài đầu
Giang ba thước gươm trăm đường rộn rã
Ghẹ chẳng gần kề giấc mộng dãi dầu

Bê trên trướng gấm muôn sầu nghìn não
Thui khói Cam Tuyền cát trắng bên lầu
Giang hà tiếc niên hoa âm như đạo
Ghẹ xanh kia thăm thẳm mở khăn trầu

Bê chàng tuổi trẻ chia tay làn tóc
Thui lòng riêng bi thiết nếm chua cay
Giang lay ngọn gió cung trăng lệ ngọc
Ghẹ vóc bồ liễu chiến địa hồn say

Bê trên trướng gấm trời hôm son phấn
Thui áng công danh nhạc ngựa nhỡ nhàng
Giang hà một cỗ nhung yên thơ thẩn
Ghẹ nước thanh bình lá rụng võ vàng.


Chúc các bạn thưởng thức món thơ văn ngoại đạo ngon miệng nhé. Còn bây giờ anh Nguyễn Thanh Tâm Google Search Box xin kiếu từ. Và đi ăn nhậu mừng ngày 20/10 với các anh chị em trong công ty đây. Chúc ngày Phụ Nữ thật là hạnh phúc nhé.



Tìm ở Google các bài viết khác về be thui giang ghe

  • Các món ăn từ bê thui làm đơn giản ngon cực kì.
  • Bê thui ngon tuyệt tại Sài Gòn | am thuc 24h.
  • Địa điểm Quán ăn phục vụ Bê thui,Thịt Bò tại TP. HCM.
  • Bê thui ở đâu ngon nhất Sài Gòn? - Tạp Chí Gia Đình.
  • Lưu truyền món "bê Thui Cầu Mồng" xứ Quảng - Dân Việt.
  • Bethui đặc sản bê thui quán bê thui ngon. Món ăn bê thui.

TAG : banh canh ghe giang ghe , be thui giang ghe GiangGhe





Làm thơ tặng chủ quán bê thui Giang Ghẹ tại Thủ Đức

Bạn đang xem một trong các bài viết tại Chuyên Mục giang-ghe. Và đây là địa chỉ link bài viết http://www.c10mt.com/2014/10/lam-tho-tang-chu-quan-be-thui-giang-ghe.html . Tâm Gà xin cảm ơn bạn đã theo dõi bài viết này. Đừng quên nhấn LIKE Chia Sẻ để ủng hộ Tâm Gà nếu bài viết có ích !




DMCA com Protection Status